Đăng bởi: phathocchuyende | 15.07.2010

Bố Thí Độ – Thượng Tọa Chánh Minh

Dāna từ ngữ căn là Dā nghĩa là cho, dâng hiến.
Ngày nay người Phật tử đã hiểu biết nhiều về “sự đem cho”, ý nghĩa “đem cho” trở nên quen thuộc và rất bình thường.
Nhưng nếu ngược dòng lịch sử, trở về thời cổ đại, chúng ta thấy rằng: “Đây là nét độc đáo của người Ấn cổ và pháp môn bố thí được hoàn chỉnh từ Đức Phật”. Đức Phật xác nhận rằng:
“Bố thí, này các tỳ khưu, được bậc hiền trí tuyên bố (paṇḍitapaññattāni), được bậc chân nhân tuyên bố (sappurisapaññattāni).”
Các tôn giáo khác như Khổng, Lão, Hồi, Thiên chúa giáo… không hề đề cao, phân tích, hay tìm hiểu sâu sắc về “pháp đem cho” như Phật giáo.
Trước thời Đức Phật đã có pháp bố thí (dāna dhamma), nhưng hình thành từ bao giờ? Do nhân nào? Hẳn rất khó tìm ra câu trả lời chính xác.
Trên phương diện lịch sử cổ Ấn, có thể hiểu “sự đem cho” ban đầu chỉ là sự tương trợ vật chất giữa người với người.

Người Ấn cổ đa phần sống về nghề nông, nhưng bối cảnh xã hội Ấn cổ là một chuỗi dài khắc nghiệt của thiên nhiên, điều kiện khắc nghiệt của thiên nhiên làm cho mùa màng bị thất thu dẫn đến nghèo đói, bệnh tật, chết chóc cùng các tệ nạn cướp bóc, trộm cắp … làm rối loạn sinh hoạt xã hội đương thời.
Chính vùng đất trù phú Đông Ấn, cũng không thoát khỏi sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Vào thời Đức Phật, vẫn có nạn đói ở ngay kinh thành Vesāli, Đức Phật cùng chư Tỳ khưu cũng bị nạn đói ở xứ Verañja …

Tỳ Kheo Chánh Minh

Bố Thí Độ – Thượng Tọa Chánh Minh


Danh mục

%d bloggers like this: