Đăng bởi: phathocchuyende | 09.04.2008

Nương Tựa Vào Thầy tổ Hay Tam Bảo?

imagesm17.jpgCâu Hỏi: Chúng ta cần có sự nương tựa vào Thầy tổ hay Tam bảo?

Sư Tuệ Quyền trả lời: Trong tinh thần Phật giáo sự nương tựa nơi chính mình là một yếu tố cực kỳ quan trọng và không thể thiếu được trong quá trình tu tập của từng cá thể.

Trong kinh Pháp cú có câu: Nếu biết thương mình, thì phải bảo vệ lấy mình.

Nếu biết thương mình ta là nơi nương tựa của ta không có nơi khác ngoài ta. Đức Phật kêu gọi tự thân nơi con người , thường con người chúng ta hay nương tựa, hay ỷ lại vào chính người Thầy của mình, chính bè bạn, chính đồng hữu của mình. Mỗi người tu là cho chính bản thân mình, không ai hưởng được ngoài mình. Trước lúc viên tịch Đức Phật có dạy: “Sau khi Như-Lai viên tịch các ngươi hãy lấy giáo pháp làm Thầy, làm nơi nương tựa”. Đây là lời dạy chúng ta cần phải y chỉ. Chư Tăng thời nay cũng thời xưa chỉ là người đi trước hướng dẫn đường nhưng tự chúng ta phải đi, con đường đoạn khổ và diệt khổ con đường Niết bàn tự chúng ta phải lần vết về. Trên con đường đó Đức Phật cho chúng ta biết hãy lấy giáo pháp làm điểm tựa, bởi vì không thể đặt niềm tin tuyệt đối vào một người Thầy. Nếu như người thầy đó mất đi, hoặc phạm giới, hoặc hoàn tục thì niềm tin của sự tựa nương đó của chúng ta sẽ sụp đổ, không có nền tảng và đường đi của chính mình. Nhiều Phật tử rất tin tưởng vào một vị tỷ kheo một vi thiền sư một vi luật sư nhưng rồi những vị đó không còn tu nữa thì người đó mất niềm tin. Chúng ta không tu vì niềm tin Tam Bảo mà tu vì một cá thể, một người đó , tin vì một vị đó.

Các Bậc Thầy Tổ là người chỉ đường cho chúng ta, còn bản thân chúng ta phải đi.

Giáo Pháp muốn được am tường được hiểu, chúng ta phải nghe phải thọ trì từ các vị Thầy. Xuyên qua đó phải nương tựa vào giáo pháp, chính giáo pháp là nến tảng là cơ sở để chúng ta thực hành. Nương tựa vào vị Thầy không đủ yếu tố chắc chắn hơn là nương tựa giáo pháp. Ở đó cũng có sự tựa nương vào giáo lý nhưng sự tựa nương này là vững chắc. Chính giáo pháp là vị Thầy tuyệt vời nhất. Đó là vị Thầy không lời nói, không la rầy, nhưng làm cho mọi người tâm phục khẩu phục, và làm cho moi người hiểu được khổ để mang một ý chí diệt khổ.

Chánh Hạnh chuyển biên


Danh mục

%d bloggers like this: